Đi một ngày đàng học một ít khôn...

Saturday, 25 February 2017

Trẻ học nhận biết và tự điều tiết cảm xúc

 


 
Tự điều tiết cảm xúc là gì?
 
Là một lẽ tự nhiên của cuộc sống, mỗi đứa trẻ từ khi sinh ra đã phải liên tục đối diện với nhiều thay đổi, nhiều trải nghiệm khác nhau và mỗi trải nghiệm mới dù đơn giản như thay tã, đói bụng, hay ngày đầu tiên đi học đều có thể gây ra những cảm xúc sợ hãi, lo lắng đối với trẻ. Trẻ thường thể hiện và đối phó với những cảm xúc này thông qua khóc lóc, mút ngón tay, trốn vào góc, tè dầm, hay đeo bám người thân.
 
Hay khi trẻ đối diện với những trải nghiệm phức tạp hơn như: chuyển nhà, chuyển trường, cha mẹ li dị, người thân mất đi do tai nạn/bệnh tật, v...v... đều có thể gây nên sự lo lắng trầm cảm mà trẻ chưa đủ ngôn ngữ và chưa biết cách thể hiện một cách tích cực, chứ không đơn giản như nhiều người nghĩ là trẻ con còn nhỏ nên không biết gì. Khi trẻ có biểu hiện xa lánh hay có hành vi xấu: trở nên dữ tợn, cộc cằn, ăn hiếp bạn bè, trộm cắp, nói dối...v...v... đều có thể gốc rễ sâu xa từ những trải nghiệm nói trên.
 
Khi cha/mẹ/người chăm sóc trẻ hiểu và đáp lại những biểu hiện này bằng cách quan tâm, ôm trẻ vào lòng, xoa dịu trẻ, giúp trẻ cảm thấy an toàn, lắng nghe trẻ, giúp trẻ hiểu và bộc lộ một cách tích cực, họ có vai trò như một "người huấn luyện viên cảm xúc". Đây là cơ hội giúp trẻ dần học được cách điều chỉnh và quản lý cảm xúc và hành vi của mình. Đó được gọi là khả năng tự điều tiết cảm xúc.
 
Vì sao việc nhận biết và tự điều tiết cảm xúc rất quan trọng đối với trẻ?
 
Học kỹ năng nhận biết và tự điều tiết giúp trẻ trở nên độc lập hơn và có khả năng thiết lập những mối quan hệ lành mạnh với bạn bè và người lớn xung quanh mình. Khi trẻ cảm thấy an toàn, bình tĩnh, tâm an thì khả năng học hỏi và tiếp thu sẽ cao hơn.
 
Khi trẻ được hỗ trợ phát triển kỹ năng này từ nhỏ lớn lên sẽ trở thành người độc lập, tự tin, hiểu và biết cách thể hiện cảm xúc của bản thân, hiểu và nhận biết được cảm xúc của người khác, từ đó có được những mối quan hệ sâu sắc và lành mạnh.
 
Học nhận biết các cảm xúc khác nhau
 
Trước khi học được cách tự điều tiết cảm xúc, trẻ cần học cách nhận biết cảm xúc của bản thân và những người xung quanh. Mỗi phụ huynh đều có thể sang tạo dạy trẻ theo một cách khác nhau phù hợp với trẻ và độ tuổi của trẻ. Dưới đây là một số ý tưởng tham khảo:
 
1. Album cảm xúc
 
Chụp khuôn mặt trẻ biểu lộ những cảm xúc khác nhau và có thể sử dụng album đó mỗi cuối ngày, hay sau khi đi học về, hay sau một sự kiện nào đó để giúp trẻ nói về cảm xúc của mình.
Nguồn: emotions chart
2. Vòng tròn cảm xúc
 
Tương tự với vòng tròn cảm xúc với mũi tên chính giữa dùng làm công cụ trò chuyện với trẻ về cảm xúc của mình và những người xung quanh.
 
 
3. Lắp ghép mắt mũi miệng tạo khuôn mặt với những cảm xúc khác nhau
 
Pinterest
 
 Trẻ lớn hơn một chút có thể học thêm cách nhận biết về những dấu hiệu/ biểu hiện của cơ thể đi kèm với cảm xúc, ngoài biểu hiện trên khuôn mặt. Ví dụ:
 
- Khi vui: mắt sáng, cơ thể thả lỏng, miệng cười...
- Khi buồn: tay chân ủ rũ, nước mắt rơi, miệng mếu...
- Khi giận dữ: bàn tay co lại, người căng lên, mặt đỏ, mắt dữ tợn, mày nhíu lại...
- Khi lo lắng / sợ hãi: đau bụng, đau đầu, miệng khô, mặt tái, đổ mồ hôi, tránh nhìn mắt, đứng ngồi không yên, thở gấp...
 
Học tự điều tiết cảm xúc một cách tích cực
 
Trẻ cần được học rằng bản thân mình là người chịu trách nhiệm về cảm xúc của chính mình, và tuy mình không có khả năng điều khiển những gì xảy ra trong môi trường xung quanh, nhưng có khả năng điều chỉnh cảm xúc của mình.

Khi trẻ còn rất nhỏ trẻ sẽ học cách điều tiết thông qua tiếp xúc với người chăm sóc nhạy cảm, ấm ấp và quan tâm hỗ trợ đáp ứng những nhu cầu căn bản của trẻ như nhiệt độ cơ thể, đói bụng, buồn ngủ...v..v... Em bé bắt đầu học kỹ năng tự điều tiết đơn giản bằng cách mút ngón tay, nhìn đi chỗ khác khi cần nghỉ ngơi. Đến cuối năm thứ hai hầu hết trẻ có khả năng chờ đợi được cho ăn và chú ý đến người trò chuyện với trẻ.

Trẻ học cách điều tiết cảm xúc thông qua quan sát người lớn điều chỉnh cảm xúc của họ. Lớn hơn một chút thì trẻ học cách điều tiết cảm xúc khi không có cha mẹ xung quanh ví dụ như khi đi học, hay khi chia sẻ đồ chơi với bạn bè dù khó khăn hơn một chút khi không có cha mẹ ở đó. Nhưng hầu hết trẻ 4 tuổi trở lên đã bắt đầu hiểu và có khả năng điều chỉnh những cảm xúc suy nghĩ khác nhau và làm nhiều việc cùng một lúc.

Mỗi trải nghiệm mới đều gây ra một mức độ stress nhất định cho trẻ. Vai trò của người chăm sóc không phải là đảm bảo trẻ không bao giờ stress (vì việc này là bất khả), mà là giúp trẻ tự vượt qua được những lúc stress ít, dần học được kỹ năng đương đầu với những sự cố gây ra mức độ stress cao hơn trong tương lai. Người chăm sóc cũng không nên bắt trẻ đè nén những cảm xúc tiêu cực của mình, mà xác nhận cảm xúc đó và cùng với trẻ tìm những cách biểu hiện và giải tỏa một cách tích cực.

Ví dụ: trẻ cần học chờ đợi đến phiên mình khi chơi xích đu với bạn. Trẻ khóc hay vùng vẫy. Người chăm sóc trẻ đến bên cạnh và nói : "Mẹ/Bố biết con tức giận/ thất vọng vì không được chơi xích đu, nhưng bây giờ là đến lượt của bạn, sau 5 phút nữa sẽ đến lượt của con." Trẻ có thể vẫn khóc lóc, giẫy lẫy nhưng người chăm sóc cần hết sức nhất quán và kiên định. Sau vài lần trẻ sẽ học được cách chờ đợi và điều chỉnh cảm xúc của mình.

Việc xác nhận cảm xúc của trẻ cũng góp phần giúp trẻ nhận biết cảm xúc của chính mình:
"Con bực mình vì Mẹ không cho con ăn vặt trước giờ ăn tối..."
"Con buồn vì bạn cười con..."
"Con vui vì Bà nhớ ngày sinh nhật và gửi quà cho con..."

Đối với trẻ thường xuyên giận dữ cáu gắt, có thể cùng trẻ làm "thẻ chiến lược" mang theo bên mình như sau:

- Mặt trước - nhận diện cảm xúc và dấu hiệu đi kèm
- Mặt sau - những lựa chọn để giải tỏa cảm xúc đó

   
 
Hay sử dụng trò chơi Đông Tây Nam Bắc với những lựa chọn giải tỏa cảm xúc ghi bên trong và dùng nó khi cần.



Và ở nhà và ở trường có thể trang bị Bobo hay túi cát đấm bốc giúp trẻ giải tỏa khi giận dữ như được đề cập trong các bài viết trước về Trị liệu trò chơi.

 

 


Trong lớp học ở một số trường ở Anh, Úc và Mỹ cũng áp dụng phương pháp giúp trẻ tự điều tiết cảm xúc bằng cách tạo ra những vùng màu khác nhau trong lớp học: có thể là poster dán ở góc phòng, hay 3 bàn nhỏ ở 3 góc phòng với những dụng cụ giúp điều tiết cảm xúc. Trẻ có thể xin phép cô chạy vào khu vực đó trong vòng 5 phút để giải tỏa rồi quay lại hoạt động chính.

- Vùng màu xanh lá cây là khu vực học lúc trẻ bình thường, có thể tập trung và tiếp thu tốt.
- Vùng màu xanh dương là lúc trẻ mệt mỏi, đau bệnh, hay buồn bã.
Công cụ giúp giải tỏa: vào phòng y tế, ngồi nghỉ 5 phút, thoa kem dưỡng có mùi thơm, hít dầu thơm thư giãn
- Vùng màu vàng/cam: khi trẻ bực bội, chán nản, giận hờn
Công cụ giải tỏa: ngồi đếm từ 1 đến 20, bóp banh cao su, nặn đất sét trong 5 phút
- Vùng màu đỏ: khi trẻ hoàn toàn mất bình tĩnh, giận dữ, nổi cáu
Công cụ giải tỏa: thở chậm, đếm đến 100, tô màu, đấm bốc với bao cát ngoài sân



Giáo viên/ phụ huynh cũng có thể dùng bảng đánh giá sau được lập bởi Brad Chapin để giúp đỡ và theo dõi trẻ:


ĐÁNH GIÁ
Hành vi hiện tại
Điểm (1-10)
Chiến lược sử dụng giúp trẻ
Kết quả
Điểm sau can thiệp (1-10)
CƠ THỂ
 
 
 
 
 
Biểu hiện cơ thể
 
 
 
 
 
Biết sử dụng các cách tích cực giúp bản thân bình tĩnh lại
 
 
 
 
 
CẢM XÚC
 
 
 
 
 
Nhận biết cảm xúc của mình
 
 
 
 
 
Biết mình chịu trách nhiệm về cảm xúc của mình và có khả năng thay đổi nó
 
 
 
 
 
Biểu hiện cảm xúc một cách tích cực
 
 
 
 
 
NHẬN THỨC
 
 
 
 
 
Thay đổi những suy nghĩ không lành mạnh bằng những suy nghĩ tích cực
 
 
 
 
 
Suy nghĩ  và tìm ra những cách tích cực để giải quyết tình huống
 
 
 
 
 

Phục hồi sau stress
Sau khi xử lý xong tình huống gây stress, khi trẻ bình tĩnh lại, điều quan trọng là cần giúp trẻ kết nối lại với người lớn/ bạn bè sau mâu thuẫn, giúp trẻ cảm thấy an toàn, được yêu thương và có thể tiếp tục mối quan hệ mà không bị lấn cấn hay buồn hay cảm thấy tội lỗi.

Và quan trọng hơn nữa là trẻ cần biết rằng dù có đang trải nghiệm cảm xúc nào hay stress, trầm cảm trẻ đều có thể tìm đến người lớn, bạn bè để chia sẻ cảm xúc đó mà không sợ bị kỳ thị, xa lánh. Bởi đây là nguyên nhân chính dẫn đến trầm cảm ở người trưởng thành, bởi họ không xử lý giải tỏa được cảm xúc của chính mình, và không cảm thấy an toàn và tin tưởng người khác để chia sẻ và kêu gọi giúp đỡ.

Hi vọng những thông tin và ý tưởng trên hữu ích cho anh/chị/bạn trong hỗ trợ trẻ học nhận biết và điều tiết cảm xúc. Nếu anh/chị/bạn có kinh nghiệm, ý tưởng gì trong vấn đề này, xin chia sẻ cùng T và mọi người trong phần nhận xét dưới đây.

Những bạn đọc giỏi tiếng Anh có thể tìm hiểu thêm về vấn đề này trên internet sử dụng từ khóa "emotion self-regulation + children".

Đợt trước T có nói sẽ viết bài về "Tư duy độc lập - học tranh luận" nhưng chưa có thời gian nhiều tổng hợp tư liệu nên sẽ dành lại cho một lần khác.

Bài sau T sẽ viết về một framework (cơ cấu/ khung sườn) mới sử dụng trong một số môi trường giáo dục ở Mỹ và Anh giúp trẻ phát triển kỹ năng giao tiếp xã hội và tự điều tiết cảm xúc, đặc biệt có hiệu quả dành cho trẻ tự kỷ.

----
Một số nguồn tham khảo

http://www.powerfulmothering.com/30-games-activities-and-printables-to-teach-emotions-to-young-kids/
https://www.kidsmatter.edu.au/mental-health-matters
http://www.selfregulationstation.com/about-brad/
http://answers2homework.com/emotions-chart-visual-aid-for-students-with-special-needs/

Saturday, 11 February 2017

Trẻ con - nhận xét & khen ngợi (2) - thói quen tư duy

 
 
Lần này T giới thiệu với mọi người về một nghiên cứu của Giáo sư tâm lý học Carol Dweck công tác tại trường Đại học Standford - Mỹ về "mindset" mà T tạm dịch là "thói quen tư duy" trong việc nhận xét và khen ngợi trẻ.
 
 
Trong một nghiên cứu của Giáo sư, khoảng hơn 400 trẻ học lớp 5 ở Mỹ được chọn để làm một bài kiểm tra trí thông minh IQ với 10 câu hỏi dễ. Sau khi trẻ hoàn thành thì một nhóm sẽ được khen theo trí thông minh/khả năng: "Con rất thông minh!" hay "Con rất giỏi!"
 
và nhóm thứ hai thì được khen theo nỗ lực: "Con cố gắng rất nhiều và đã làm rất tốt!"
 
Sau đó thì họ đưa ra lựa chọn cho bài kiểm tra tiếp theo:
 
(1) Lựa chọn 1: bài toán khó - là cơ hội để tập luyện và phát triển
(2) Lựa chọn 2: bài toán dễ - chắc chắn sẽ làm được dễ dàng
 
Kết quả là 67% em trong nhóm được khen theo trí thông minh chọn bài kiểm tra dễ trong khi 92% các em trong nhóm được khen theo nỗ lực lựa chọn bài toán khó hơn.
 
Giáo sư Carol Dweck giải thích: "Khi đứa trẻ được khen theo trí thông minh sẽ nghĩ là à, cô/bố/mẹ nghĩ là con giỏi, thông minh và tài năng. Đó là lý do vì sao con được coi trọng và ngưỡng mộ. Tốt nhất là con không nên làm mọi người thất vọng. Kết quả là đứa trẻ hình thành thói quen tư duy cố định (fixed mindset), luôn chọn con đường an toàn hơn, dễ dàng hơn và hạn chế phát triển tài năng của chính mình."
 

Thói quen tư duy - cố định

"Trong khi nếu khen trẻ chú trọng vào nỗ lực, chiến lược trẻ sử dụng, vào cách trẻ thử thách bản thân mình, lựa chọn bài khó hơn, đó là lời khen chú trọng vào quá trình phát triển. Kết quả là trẻ sẽ không cảm thấy là: à, nếu con mắc lỗi, cô/bố/mẹ sẽ nghĩ là con không giỏi. Mà trẻ sẽ nghĩ là: à, nếu con thử thách bản thân mình, chọn bài khó hơn thì con sẽ phát triển, từ từ sẽ trở nên giỏi hơn." Trẻ cảm thấy mình thông minh khi liên tục tập luyện và thử thách bản thân mình. Hình thành thói quen tư duy phát triển (growth mindset).
 

Thói quen tư duy - phát triển




(À, nếu anh/chị/bạn có đang thắc mắc hai cái cục màu hồng ở trên là gì thì nó là bộ não đó nhe! T vẽ không giỏi nhưng T có cố gắng! ;))
 
Bước tiếp theo của nghiên cứu này họ lại đưa ra một bài kiểm tra cực kỳ khó cho hai nhóm trẻ, và kết quả cho thấy nhóm được khen theo nỗ lực siêng năng hơn, đón nhận thử thách một cách tích cực hơn, dành thời gian lâu hơn để giải quyết vấn đề và trông có vẻ thích thú hơn về trải nghiệm này. Trong khi nhóm được khen theo kết quả ban đầu cảm thấy dễ nản và dễ bỏ cuộc.
 
Cuối cùng cả hai nhóm lại được cho một bài kiểm tra khác với mức độ dễ như bài kiểm tra đầu tiên được giao. Kết quả cho thấy nhóm được khen theo trí thông minh có kết quả điểm trung bình giảm đi 20% so với giải quyết bài toán đầu tiên. Còn nhóm được khen theo nỗ lực có số điểm trung bình cao hơn gần 30% so với bài đầu tiên.
 
Anh/chị/bạn có thể coi video tiếng Anh ở đây!
 

 
Nghiên cứu của giáo sư Dweck có ảnh hưởng lớn đến việc thực hành nhận xét khen ngợi trẻ ở trường và ở nhà trên khắp nước Mỹ và cả thế giới. Tuy nhiên đầu năm 2016, giáo sư Dweck kêu gọi các vị phụ huynh và giáo viên cần xem lại cách mình áp dụng phương pháp này vì một số trường hợp khen không đúng cách, khen sáo rỗng, hay lo lắng vì trẻ không tiến bộ.
 
Giáo sư Dweck chia sẻ điều quan trọng nhất hình thành thói quen tư duy phát triển là giúp trẻ hiểu được bộ não cũng như cơ bắp, được phát triển thông qua rèn luyện và nỗ lực lâu dài. Giáo sư Dweck nhấn mạnh: "Trẻ cần được khen theo nỗ lực, nhưng nỗ lực không chưa đủ, cần có mục tiêu là để học hỏi và phát triển!"
 
Bởi vậy thay vì nói: "Không phải ai cũng giỏi toán. Con cứ cố gắng hết sức không được thì thôi!", giáo viên phụ huynh nên nói "Khi con  học một bài toán mới khó hơn, nó giúp phát triển trí óc thông qua sự luyện tập đó!". Hoặc thay vì nói: "Toán không phải là thế mạnh của con"/ "Con không giỏi toán", có thể nói: "Con chưa giỏi toán thôi (nhưng với luyện tập con sẽ giỏi hơn)"




Giáo sư và một số nhà nghiên cứu khác cũng phát hiện ra rằng ở người trưởng thành đều có một phần của cả hai thói quen này, nhưng thói quen tư duy phát triển cần được trau dồi và đầu tư, không phải tự nhiên mà có.
 
Nghiên cứu của giáo sư Dweck kết hợp với đại học Chicago xem cách các bà mẹ khen trẻ ở độ tuổi 1,2, 3 và quay lại sau 5 năm cho thấy có sự liên hệ chặt chẽ giữa việc khen theo nỗ lực, hình thành thói quen tư duy phát triển và thái độ đón nhận thử thách ở trẻ 5 năm sau đó. Trẻ được khen theo nỗ lực thích thử thách mình hơn và học giỏi hơn ở trường.
 
Một sự khác biệt rất nhỏ trong việc nhận xét khen ngợi trẻ nhưng tạo nên kết quả rất khác nhau.
 
Anh/chị/ bạn có suy nghĩ gì/ kinh nghiệm về phương pháp khen ngợi trẻ xin hãy chia sẻ trong phần nhận xét dưới đây.
 
Xem bài trước "Trẻ con - nhận xét và khen ngợi (1)" ở đây!
 
Bài sau T sẽ viết về "Tư duy độc lập - tranh luận"
 







Saturday, 4 February 2017

Dạy trẻ bảo vệ mình


Trên cả thế giới cứ trong 5 trẻ thì có 1 trẻ bị xâm hại và 90% kẻ xâm hại là người quen và 47% là người thân (theo Council of Europe và tổ chức Lớn lên an toàn).

Trẻ em cần được học các nguyên tắc cơ bản để bảo vệ chính mình. Trong bài này T giới thiệu với mọi người về quy tắc K-E-M (quy tắc đồ lót) và "Vùng của riêng em" (không gian cá nhân) để tham khảo.

QUY TẮC K-E-M (Quy tắc đồ lót)


K - "Không là không!" nghĩa là không ai được chạm vào vùng em/con mặc đồ lót theo hình vẽ trên.
E - Em - của riêng em - nghĩa là cơ thể em đặc biệt là vùng mặc đồ lót là của riêng em, không ai được chạm vào nếu không được em/con cho phép. Có thể có trường hợp bác sĩ hay y tá khi khám bệnh phải chạm vào vùng đó, nhưng sẽ phải giải thích cho em hiểu và xin phép em/con.
M - Méc/Mách - nếu có ai chạm vào vùng đồ lót, em/con hãy kể với người lớn mà mình tin tưởng, không nhất thiết phải là cha mẹ, có thể là thầy cô hoặc bạn bè của cha mẹ.

VÙNG CỦA RIÊNG EM/CON (Không gian cá nhân)
Dùng khái niệm bong bóng để dạy trẻ về không gian cá nhân.
"Khi em thổi bong bóng, em/con có thấy nó trong suốt, không dễ thấy và rất mỏng manh dễ vỡ không?"
"Mỗi người cũng có một bong bóng vô hình quanh mình. Em đứng lên và giơ tay ra phía trước và sang bên cạnh và vẽ một vòng tròn quanh mình."

Bố Mẹ cũng có thể làm mẫu giúp trẻ vẽ một vòng tròn quanh mình. " Vùng này là vùng của riêng con. (hay còn gọi là không gian cá nhân)."



Khi mọi người tiếp xúc, chạm vào nhau. Có hai loại chạm an toàn và chạm không an toàn.

"Chạm an toàn" không làm vỡ bong bóng của em/ con: chạm vai, ôm, nắm tay, bắt tay.



Khi có người cố tình làm vỡ cái bong bóng vô hình đó là "chạm không an toàn". "Chạm không an toàn" bao gồm:

- Khi ai đó đánh con/em, làm tổn thương con/em! Con/Em phải la lên "KHÔNG! KHÔNG ĐƯỢC LÀM NHƯ VẬY!" hoặc kể với người lớn.

(Ở đây nếu một số phụ huynh vẫn còn dùng phương pháp đánh đòn để phạt con trẻ cần giải thích rõ giữa việc đánh đập gây tổn thương: gây bầm tím, chảy máu, v...v... và đánh khẽ tay phạt hay đánh bằng roi vào mông để phạt nhẹ. Mặc dù ranh giới thật sự không rõ ràng. Theo quan điểm của cá nhân T thì không nên sử dụng hình phạt bằng roi đòn. Phụ huynh quan tâm có thể coi thêm các bài viết của Trần Thị Ái Liên - Kỷ luật không nước mắt).


 - Hay ai đó muốn chạm vào vùng đồ lót của con/em mà không được con/em cho phép. Dù người đó là người con/em quen biết và yêu thương. Con/Em phải nói "KHÔNG! KHÔNG ĐƯỢC LÀM VẬY" và la lên gọi giúp đỡ và đi tìm người lớn con/em tin tưởng kể cho người lớn biết.


Nhớ chữ M trong nguyên tắc K-E-M là "Méc/Mách". Người đó không nhất thiết là ba mẹ, có thể là thầy cô hay họ hàng, hay bạn bè của ba mẹ, là người mà con/em tin tưởng.


* Trẻ cần học đức tính "assertive" đã được chia sẻ trong bài viết trước ở đây!

Nếu người đó nói con/em hãy giữ bí mật, không được cho ai biết

có hai loại bí mật
- Bí mật tốt là khi mình chuẩn bị quà, hay tiệc cho ai đó mà giữ bí mật không cho người đó biết vì muốn làm người đó bất ngờ, ngạc nhiên.
- Bí mật xấu là bí mật làm cho con/em buồn, lo lắng, sợ hãi. Khi đó con/em phải tìm người lớn tin tưởng để kể về điều đó mà không nên giữ bí mật. Khi con/em có bí mật xấu, đó không phải là lỗi của con/em.

Theo luật Việt Nam, người có hành phi xâm hại trẻ em phải chịu hình phạt từ 6 tháng đến 20 năm tù tùy tội danh. Tham khảo Bộ Luật hình sự năm 1999 và năm 2015.

Đường dây nóng về tư vấn và báo cáo về việc bảo vệ trẻ em là 18001567 do Cục Bảo vệ chăm sóc trẻ em, Bộ Lao động thương binh xã hội quản lý. Thành lập từ năm 2004, hoạt động tất cả các ngày trong tuần từ 7h đến 21h. Cả trẻ em và người lớn đều có thể gọi được số này.


Các cơ quan, tổ chức làm việc với trẻ em cần có tập huấn cho nhân viên và cho trẻ về vấn đề này. Việc tuyển dụng nhân viên làm việc trực tiếp với trẻ cũng cần được quản lý gắt gao và kỹ lưỡng hơn. Ở Anh tất cả nhân viên làm việc trực tiếp với trẻ em trong bất kỳ môi trường nào cũng cần phải qua quá trình kiểm tra CRB - Criminal Record Bureau nay chuyển sang gọi là DBS (Disclosure and Barring Service) - nghĩa là kiểm tra lịch sử phạm tội. Tất cả tội danh đều được quản lý theo tên, số chứng minh và địa chỉ. Bất kỳ một chi tiết nhỏ nhất được báo cáo cho cơ quan công an đều được ghi lại trên hệ thống. Có giấy chứng nhận này tổ chức sẽ quyết định có tuyển dụng người đó không.

Để phòng tránh việc xâm hại trẻ em, một số tổ chức áp dụng quy tắc 2-1 trong việc làm việc với trẻ em: quy tắc này nghĩa là luôn có tỷ lệ 2 -1 khi đi bất kỳ đâu, hoặc là 2 người lớn -1 trẻ em, hoặc là 2 trẻ em - 1 người lớn.

Những phương pháp phòng trừ này không phải là luôn hiệu quả, hằng ngày ở Anh vẫn luôn có tin tức đưa về những trường hợp lợi dụng, xâm phạm trẻ em. Bởi vậy giáo dục trẻ em là ưu tiên hàng đầu và trẻ cần học càng sớm càng tốt để bảo vệ chính mình.

Hiện tại ở VN có một tổ chức có chiến dịch "Lớn lên an toàn". Mọi người có thể tìm kiếm và theo dõi tham khảo thông tin trên Facebook.

Mong nhận được chia sẻ góp ý của anh/chị/bạn về vấn đề này.

Bài viết sau T sẽ viết tiếp về "Trẻ con - nhận xét và khen ngợi (2)". Bài (1) xem ở đây.

-------------------------

Bài trên được soạn lại từ nguồn tham khảo


1. Lớn lên an toàn – FB – https://www.facebook.com/lonlenantoan
2. Tổ chức NSPCC về bảo vệ trẻ em của Anh 
https://www.nspcc.org.uk/preventing-abuse/keeping-children-safe/underwear-rule/

3. Hội đồng Châu Âu - nguyên tắc đồ lót

(đã được dịch, xem bài dịch ở link này)
4. Sở cảnh sát Clackamas County - Mỹ. Cuốn sách về bong bóng.
http://www.clackamas.us/sheriff/documents/bubblebook.pdf